Trang Chủ >> Truyện tình yêu >> Yêu em là định mệnh (P.1)

Yêu em là định mệnh (P.1)


Kỳ: [1]

Phương Chi tăng ga, gió rít qua tai cô những đường sắc ngọt. Hơi lạnh của một buổi sáng đầu đông vờn lướt trên gương mặt cô. Đôi mắt cô khẽ nheo lại, tập trung ánh nhìn về tấm lưng rộng của người con trai phía trước. Sự phấn khích ngày một tăng dần. Cô mỉm cười, bàn tay thon nhẹ nhàng làm động tác tăng ga. Nhất định cô phải bám thật sát.

Cô là người rất thích đặt ra các mục tiêu. Những mục tiêu “nho nhỏ” rất quái dị. Chuyện đi xe cũng là một ví dụ. Cô thường lựa chọn trên đường một người làm mục tiêu để bám đuôi. Chỉ bám đuôi thôi chứ không vượt. Cô sợ hãi tốc độ khi ngồi sau xe một ai đó, nhưng khi cô là người cầm lái, thì không.

Chơi trò tốc độ - dĩ nhiên trong một chừng mực nhất định – là một điều cô nghĩ khá thú vị. Thông thường cô chỉ bám đuôi được một lúc vì người ta không chung đường hoặc tốc độ quá nhanh, cô theo không kịp. Nhưng cảm giác “phiêu lưu một đoạn” cũng đã đủ làm cô thấy mọi thứ trở nên bớt nhàm chán.

Gần 50 km mà không nghĩ ra một trò nào để chơi, quả thực rất nhàm chán! Mục tiêu hôm nay của cô là 34X -  một chàng trai có lẽ cũng chỉ trạc tuổi cô. Ba lô  đen, áo gió đen, quần bò xanh thẫm, nam tính và rất bụi. Cô cười.

Những hình ảnh loang loáng qua gương, Đăng Khôi như cảm nhận được điều gì đó bất thường từ cô gái đang đi phía sau anh. Trong đầu anh thoáng qua một câu hỏi: Liệu có phải cô gái đó quen anh không? Nhưng nghi vấn đó lập tức bị xóa bỏ. Anh có thể khẳng định chắc chắn rằng hai người không quen biết. Vì lúc trước, khi hai người đi song song sau một chiếc xe tải nhỏ, cô ấy hoàn toàn không có một chút để ý gì!

Anh bẻ lại gương, nhìn về phía sau. Cô gái đó mặc chiếc áo dạ màu hồng, khẩu trang sọc xanh bịt kín, chỉ còn chừa lại đôi mắt đen láy sau cặp kính gọng đỏ tinh nghịch. Anh nhún vai. Có lẽ anh hơi nhạy cảm. Khi đi chung một con đường, người ta dễ nảy sinh thứ cảm giác theo đuôi.

Anh nghĩ cô gái đó bám đuổi anh nhưng có thể cô gái đó lại nghĩ anh bám đuổi cô ấy. Năm lần bảy lượt anh vượt qua cô ấy, rồi cô ấy vượt qua anh. Chẳng qua tốc độ tương tự nhau, lại cùng một hướng, nên vậy thôi. Nhưng xem ra hai người cũng có duyên chung đường. Một nụ cười thoáng phớt qua môi anh.

Phương Chi không ngăn được bản thân ngừng cười. Cô không định biến mình thành kẻ hiếu chiến nhưng rốt cuộc quy tắc chỉ bám chứ không vượt của cô đã bị phá vỡ. Chàng trai đi phía trước tốc độ hoàn toàn không ổn định, lúc nhanh, lúc chậm khiến cô không thể khống chế được.

Một chút dư vị của buổi sáng dường như vẫn còn lẩn quất đâu đây (Ảnh minh họa)

Cô đã định bỏ lại anh ta đằng sau thì một lúc sau anh ta lại vượt qua. Cô đã định không tranh chấp nữa thì anh ta lại đi chậm lại. Có vẻ như anh ta cũng thích chơi trò này. Bây giờ thì anh ta đang cách cô hai mét, một khoảng cách quá gần và có ý chờ đợi cô!

Nếu gương mặt cô không phải cô đã yên vị trong chiếc khẩu trang bịt kín thì có lẽ rất nhiều người sẽ nhìn cô với ánh mắt tò mò. Cô không thể ngừng sự thích thú của mình trong những nụ cười sảng khoái.

- Này chàng trai, chúng ta coi như huề nhé.

Cô quay sang chàng trai đang đi song song cầu hòa. Đăng Khôi tỏ chút “lạnh lùng” nhưng cũng không ngăn được cảm giác thú vị. Lần đầu tiên trong đời anh bắt gặp một sự việc kỳ quặc như vậy.

- Hóa ra việc bạn rượt mình là thật.

- Hóa ra việc bạn đợi mình là thật. - Phương Chi tinh nghịch đáp lại.

Đăng Khôi không nói gì thêm. Có một người bạn chung đường cũng không phải là điều gì đó không tốt.

Hai người cứ đi cạnh nhau như thế. Một vài chiếc ô tô cản trở khiến hành trình song song của hai người đôi lúc lại ngắt quãng, nhưng họ chờ đợi và lại cùng  nhau. Họ im lặng nhưng đã coi nhau là người bạn đồng hành. Gió vẫn vờn lướt trên gương mặt Phương Chi nhưng đã bớt lạnh.

34X, có lẽ cô sẽ phải chia tay chàng trai này ở ngã ba trước mặt. Chàng trai hẳn là người ở phố bên và họ không thể tiếp tục chung đường.

16A, cô ấy có vẻ rất thú vị, có lẽ anh sẽ phải chia tay cô gái này ở ngã ba trước mặt. Cô ấy sẽ tiếp tục đi trong thành phố của cô ấy, và anh sẽ phải rẽ về thành phố của anh.

Một chút nuối tiếc nhè nhẹ. Nhưng mà, có những duyên phận sinh ra chỉ là để lướt qua nhau. Phương Chi khẽ gật đầu tỏ ý chào, cô tăng ga, lượn theo đường vòng cung lên chiếc cầu phía trước mặt. Đăng Khôi đi chậm lại, khẽ nheo mắt nhìn theo bóng cô gái đang xa dần. Anh sẽ gọi cô gái ấy là 16A.

***

Cơn buồn ngủ kéo đến nặng trĩu đôi mắt. Phương Chi lăn dài trên chiếc giường trong căn phòng nhỏ quen thuộc. Cô check facebook, thấy lượt like status về việc sự việc “bám đuổi” ban sáng đang ở con số 50. Cô thầm nghĩ lại và bất giác mỉm cười.

- Em cứ nghĩ rồi hai anh chị sẽ trao đổi số điện thoại với nhau cơ.

Một bình luận đến. Thực ra ý nghĩ ấy cũng có lướt qua đầu cô, nhưng hai người chỉ tình cờ cùng nhau đi trên một quãng đường ngắn, đời cũng đâu có như phim.

- Chị cũng có nghĩ đến chuyện đó, nhưng mà chị buồn cười quá, không thể nói được. Hơn nữa, chị vẫn còn sót lại chút bản chất thục nữ, nếu anh ấy không mở lời, sao chị có thể mở lời?

Cô gõ nhanh câu trả lời cùng với biểu tượng mặt cười.

- Vâng, đúng là buồn cười thật đấy. Hihi.- Cô em gái nhỏ trên facebook đáp lại.

Phương Chi tắt máy, chút dư vị của buổi sáng ban nãy dường như vẫn còn lẩn quất đâu đây. Cô trở mình, thật khó ngủ. Cô cố nhớ lại gương mặt của chàng trai ban sáng, nhưng rốt cuộc trong ký ức chỉ còn mơ hồ những hình ảnh 34X với ba lô đen, áo gió đen và quần bò xanh thẫm. Cô vơ lấy chiếc gối úp lên mặt. Thật là rảnh rỗi quá! Việc cần làm bây giờ là ngừng nghĩ lung tung và đi ngủ ngay.

Đăng Khôi ngồi trước màn hình máy tính. Tên khung tìm kiếm của Google từ khóa 16A vẫn còn lưu lại. Anh chợt nhận ra rằng mình cũng là một người khá tò mò. Nhưng có lẽ cũng chỉ bởi cô gái đó đã đem đến cho anh cảm giác đặc biệt. Lâu lắm rồi cuộc sống của anh mới thấy được thứ gì đó màu sắc, mới mẻ như thế.

Anh ngả người ra sau ghế, tưởng tượng lại gương mặt cô gái ấy. Gương mặt ẩn dưới lớp khẩu trang, chỉ còn lộ ra ánh mắt lấp lánh như cười. Anh vỗ vỗ trán để xua đi những nhung nhớ quái đản đang ngày một đầy ắp nơi lồng ngực.

- Thật ngu ngốc.

Anh tự nhủ rồi tắt máy. Ánh sáng xanh từ màn hình dần tối lại, rồi hòa đặc vào đêm.

(Còn nữa)

Cuộc gặp gỡ tình cờ của Phương Chi và chàng trai 34X như một nhân duyên trong cuộc sống. Nhưng bằng cách nào để hai con người xa lạ đó tìm thấy nhau trong dòng đời, dòng người xuôi ngược này? Mời các bạn hãy theo dõi phần 2 "Yêu em là định mệnh" vào ngày 26/12/2013.

Trịnh Trần (Khampha.vn)


Kỳ: [1]
Tin mới liên quan:
Mong yêu thương lại về nơi trái tim em
( Wednesday, December 04, 2013 )

Có những tình yêu lặng thầm không được đáp lại nhưng người mang tình yêu ấy trong trái tim vẫn cứ âm thầm ở bên, bước đi cùng người mình thầm yêu,

Nỗi ám ảnh mang tên "quá khứ"
( Monday, November 25, 2013 )

Chỉ cần có niềm tin, chỉ cần biết yêu và sống hết mình vì tình yêu, một nửa đúng nhất vẫn đang chờ ta ở đâu đó.

Cái giá của tình yêu (P.cuối)
( Wednesday, November 20, 2013 )

Tỉnh dậy, cô thấy anh đang ngồi cạnh giường và đứa bé ngoan ngoãn nằm trong vòng tay mẹ.

Cái giá của tình yêu (P.14)
( Tuesday, November 19, 2013 )

Đêm tân hôn, cô đã chẳng thể cho anh thứ mà bất cứ người đàn ông nào cũng mong muốn.

Cái giá của tình yêu (P.13)
( Tuesday, November 19, 2013 )

Anh ôm chặt cô vào lòng. Hơi ấm cơ thể anh lan sang người cô khiến cô cảm thấy ấm áp hơn.

Cái giá của tình yêu (p.12)
( Tuesday, November 19, 2013 )

Duyên thực sự hoang mang, lo sợ khi nghĩ đến cảnh phải đối diện với ba mẹ anh!

Cái giá của tình yêu (P.11)
( Tuesday, November 19, 2013 )

Cô không thể ngờ được, anh ta lại còn mặt mũi đến tận cơ quan tìm cô để xin lỗi.

Cái giá của tình yêu (P.10)
( Tuesday, November 19, 2013 )

Cô nhắm mắt để cảm nhận nụ hôn ngọt ngào của anh... nụ hôn của sự chờ đợi, nụ hôn ấm áp, bình yên và hạnh phúc.

Cái giá của tình yêu (P.9)
( Thursday, November 14, 2013 )

Cô sẽ gạt những ám ảnh của quá khứ vào ký ức để đón nhận tình yêu của anh.

Cái giá của tình yêu (P.8)
( Wednesday, November 13, 2013 )

Ba Duyên bỏ mặc mẹ con cô từ khi cô mới 2 tuổi. Với cô, ông ấy là một người thật độc ác.

Xem thêm >>
Danh sách truyện dài